![]() |
miền thiện minh liên trại A Dục & Lộc Uyển |
||
|
Bản
Tin số 2 Bản Tin số1
|
Ngày xưa - Lộc Uyển
Thân tặng tất cả trại sinh Lộc Uyển & A Dục 2008
Gần 40 năm trước, tôi cũng là một trại sinh Lộc Uyển. Với bộ đồng phục GĐPT cùng chiếc mũ Tứ Ân; vai mang Balô nặng nề và cây gậy cầm tay tôi lên đường tham dự trại HUẤN LUYỆN Huynh Trưởng SƠ CẤP LỘC UYỂN.
Đất trại của tất cả trại sinh Lộc Uyển thời bây giờ là ngay tại chùa KHẢI ĐOAN - Ban mê thuot. Nói là đất trại tại chùa KHẢI ĐOAN nhưng thực sự tất cả Trại Sinh, trại huấn luyện Sơ Cấp Lộc Uyển đều dựng lều tại khuôn viên của trường Trung Học Bồ Đề Ban Mê Thuột (trường Trung Học Bồ Đề và chùa KHẢI ĐOAN chỉ cách nhau một hàng rào mà thôi)
Điều đáng nhớ nhất trong kỳ trại này - Không phải vì Tôi là Thủ Khoa của trại Lộc Uyển (mà thực sự Tôi là Thủ Khoa đó quý anh chị em ạ. khoe một chút cho Vui ấy mà) - và cũng là điều mà nó làm cho Tôi nhớ hoài là trong các môn thi có tiết mục Thi Can Đảm (quý Anh Chị Huynh Trưởng trại sinh Lộc Uyển thời này thật là sung sướng vì không còn phải thi can đảm giống chúng tôi, những trại sinh Lộc Uyển của mấy chục năm về trước)
Tôi xin kể ra đậy để quý ACE đọc cho Vui nhé. TÔI: một người thi can đảm đứng hàng NHẤT ấy. OAI chưa??? (nhưng sau khi nghe kể rồi chắc trại sinh Lộc Uyển Đồng Nguyệt này được quý ACE xếp hàng... dưới dốc quá!)
Lúc đó... Sau những khóa học của một ngày trại đầy kham khổ, mệt mỏi... tối đến chúng tôi đang ngủ ngon giấc (đang là tuổi ăn tuổi ngủ mà. Không ngủ uổng sao. Phải không qúy ACE?) thì có người đến lều cá nhân của tôi gọi tôi thức dậy. Người đó trao cho tôi 1 hộp diêm quẹt, kêu tôi phải qua khuôn viên chùa KHẢI ĐOAN ra phía đàng sau chùa nơi có chiếc xe Tang (chùa có một chiếc xe riêng dùng trong việc đưa người Quá Cố, chết). Người này kêu tôi dùng diêm quẹt mồi lữa thắp sáng cặp đèn cầy ở phía trước xe Tang. Chưa hết quý ACE ạ; người ấy còn bảo phải thắp 3 cây nhang cắm vào lư hương nữa.
Eo ơi! chỉ nghe người đưa diêm quẹt nói như vậy thôi mà tôi đã ớn lạnh xương sống rồi. Trong đời (lúc đó) tôi chưa bao giờ đến gần một chiếc xe tang cả. Và nếu có việc gì mà phải đi ngang qua chỗ để xe tang của chùa thì tuy được Cha Mẹ dạy rằng "Con Gái không những HỌC ĂN, HỌC NÓI (ăn nói phải dịu dàng lễ độ) mà còn phải học ĐI, học ĐỨNG cho ĐOAN TRANG, ĐÀNG HOÀNG nữa. Lời Cha Mẹ dạy tôi vẫn nhớ nằm lòng nhưng mỗi khi có dịp đi ngang qua chỗ để xe tang của chùa thì không biết tại sao TÔI VẪN ĐI nhưng CHÂN CỨ NHƯ CHẠY. (Đọc tới đây quý ACE biết nên xếp tôi vào hạng NHẤT - sợ ma như thế nào rồi, phải không ạ?)
|
Nhưng khổ nỗi đây là trại Huấn Luyện nên tôi phải đặt mình trong kỹ luật của Trại. Nghe lời quý Anh Chị nhưng trong bụng thì lại THAN THẦM. "Đồng Nguyệt ơi! mày dại thật! Ai biểu ham làm Huynh Trưởng! Nghe lời quý Anh Chị Trường trong đơn vị GĐPT ghi danh tham dự trại làm gì mà chịu KHỔ như thế này, PHẬT ơi!" Kế đó là bao nhiêu vị PHẬT tôi đều niệm cả. Lúc đó tôi nghĩ mình phải niệm nhiều vị PHẬT để lỡ NGÀI này ĐI NGŨ thì cũng còn NGÀI khác CÒN THỨC để mà CỨU MẠNG của tôi. Mà niệm Phật LINH thiệt quý ACE ơi (không tin thì quý ACE NIỆM PHẬT đi rồi sẽ thấy sự MẦU NHIỆM) Càng niệm PHật tôi càng thấy VỮNG NIỀM TIN (nhưng vẫn còn sợ MA lắm lắm). Trên đường đi từ lều cá nhân đến chỗ để xe tang của chùa KHẢI ĐOAN , quý Anh Chị trong Ban Quản Trại đã phục kích sẵn, thỉnh thoảng xuất hiện để nhát chúng tôi nhưng tôi nào có sợ chứ (nói cho oai đó chứ khi ấy tôi sợ gần muốn xĩu luôn!)
Khi đến
chỗ để xe tang, tôi quẹt hộp diêm để mồi lửa thắp đèn và thấp nhang thì...
chúng tôi thấy có những tiếng động quái gỡ, những hình ảnh GHÊ RỢN hiện ra.
Lúc này thì tôi không còn im tiếng được nữa. Nỗi sợ hãi của tôi đã lên đến
tận cùng và rồi vì ... SỢ QUÁ nên tôi hét lên 1 tiếng "AI ĐÓ!" thật lớn,
thật hùng hồn, thật dũng mãnh. Có thể vì tiếng hét sợ hãi của tôi to quá
nên quý Anh Chị trong Ban Quản Trại đang ẩn trốn chung quanh tưởng tôi GAN
DẠ vô cùng! Đó là lý do cuộc thi can đảm lần đó tôi được xếp hạng... NHẤT
ấy quý Anh Chị Em ạ. Ngày nay, tuy rằng hiện tại sức khỏe của tôi (sau lần giải phầu óc) thì không còn như xưa nữa. Tuy nhên tôi vẫn thường tự nhủ với lòng khi nào ngồi dậy được thì tôi sẽ vẫn còn tiếp tục đi sinh hoạt GĐPT, tôi sẽ vẫn đi tham dự trại cùng với quý ACE. Và những hình ảnh của tất cả quý ACE GĐPT cũng như hình của cuộc thi can đảm của những ngày trại huấn luyện Huynh Trưởng Sơ Cấp LỘC UYỂN của gần 40 năm trước sẽ theo tôi mãi mãi và mãi mãi… Đồng Nguyệt
|
|
khối nghiên cứu & huấn luyện - ban báo chí liên trại - ban biên tập www.bhdmienthienminh.org thực hiện