LUÂN HỒI
I.- DẫN NHậP:
Sự tranh cải về vấn đề mất c̣n, sống chết trên thế giới đă đưa đến hai
thuyết làm cho người ta chú ư đến nhiều nhất:
* Thuyết "Chấp đoạn": Chết là mất hẳn không c̣n ǵ tồn tại:"Cát bụi, con
người trở về với cát bụi".
* Thuyết "Chấp thường" chủ trương trái lại: Loài người chết đi, nhưng linh
hồn vẫn vĩnh viễn c̣n lại, để lên thiên đàng, thọ hưởng măi măi những sự
khoái lạc an vui, hay xuống địa ngục chịu cực h́nh măi măi.
Xét về mặt khách quan theo khoa học th́ hai thuyết trên đều không đúng sự
thật, v́:
- Không có cái ǵ trong vũ trụ nầy mất hẳn mà nó chỉ thay đổi trạng thái
h́nh thể (ví dụ: Từ đất sét ta làm ra cái chén, cái chén vở nó trở về với
nguyên vị của nó là đất sét và rồi một nhân duyên đến người ta lại làm thành
cái b́nh hoa).
- Không có cái ǵ trong vũ trụ tồn tại măi với thời gian và ở yên một chỗ mà
nó luôn luôn biến đổi và xê dịch.
Hai thuyết "Chấp đoạn" và "Chấp thường" trên đây đều bị đạo Phật bác bỏ.
Theo giáo lư đạo Phật th́ chúng sanh không phải đoạn diệt, cũng không phải
thường c̣n, mà là quay lộn trong cảnh sanh tử Luân hồi.
II.- CHÁNH ĐỀ:
1.- Định nghĩa:
- Luân hồi dịch từ chữ Samsera trong tiếng Phạn
- Theo chữ Hán, Luân là bánh xe, hồi là quay tṛn.
H́nh ảnh bánh xe quay tṛn là h́nh ảnh rơ ràng nhất mà Đức Phật dùng để h́nh
dung cho chúng sanh thấy sự lên xuống, xuất hiện của mỗi chúng sanh trong 3
cơi, 6 đường: Khi đầu thai ở cơi nầy, khi xuất hiện ở cơi khác, luôn luôn
tiếp nối tử sanh không ngừng như bánh xe. Luân hồi là một thuyết chứng
nghiệm được chứ không phải hoang đường.
2.-Sự luân hồi trong mọi sự vật và con người:
a.- Đất luân hồi: Từ đất người thợ gốm nắn thành b́nh hoa, quá tŕnh xử dụng,
b́nh hoa bể tan thành cát bụi trở về với bản thể của nó là đất để làn thức
ăn cho cây cỏ, cây cỏ chết đi tàn lụi lại làm phân bón cho các cây khác ...
b.- Nước luân hồi: Nước ở sông, hồ, biển cả bị sức nóng của mặt trời bốc hơi
thành mây, mây gặp lạnh tụ lại thành nước rơi xuống, từ vô thỉ đến nay nước
biến đổi trạng thái không biết bao nhiêu lần, hiện tượng của nước th́ biến
đổi không ngừng, nhưng bản thể của nuớc th́ không thay đổi.
c.- Gió luân hồi: Gió là sự luân chuyển của không khí từ nơi nầy sang nơi
khác. Không khí bị sức nóng của mặt trời làm dản nở bốc lên cao tạo ra
khoảng trống, không khí nơi khác chạy đến và tạo thành gió. Sự xê dịch của
không khí nhanh hay chậm tạo thành gió to hay gió nhỏ. Gió th́ có nhiều loại
hiu hiu, thoang thoảng, ào ào hay băo tố nhưng bản chất của gió vẫn là không
khí.
d.- Lửa luân hồi: Lửa là một sức nóng làm cháy vạn vật, khi đủ nhân duyên
th́ lửa phát sinh (Ví dụ: hai viên đá b́nh thường chẳng thấy sức nóng đâu cả,
nhưng khi cọ sát với một sức mạnh lớn th́ lửa phát sinh, khi bốc cháy mọi
vật một phần biến thành tro than, một phần biến thành thán khí. Cây cối dùng
rễ để hấp thụ tro than làm chất dinh dưỡng, thân lá hấp thụ thán khí chứa
lại sức nóng để rồi một ngày kia khi hi đủ nhân duyên th́ bùng cháy. Như vậy
sức nóng bao giờ cũng có sẵn, khi th́ ở trạng thái tiềm phục, khi th́ ở
trạng thái phát hiện).
e.- Cảnh giới luân hồi: ban đêm nh́n lên trời thấy hằng hà sa số tinh tú,
mỗi tinh tú là một thế giới, và mỗi thế giới đều không thoát ra ngoài định
luật: THàNH - TRụ - HOạI - KHÔNG. Mỗi giây phút đều có sự sanh diệt của thế
giới. Thế giới nầy mất đi th́ thế giới khác nhóm lên. . .
g.- Thân người luân hồi: Chúng ta đă biết thân người do tứ đại hợp thành, do
đó khi thân diệt th́ tứ đại trở về với tứ đại, cái ǵ thuc chất rắn th́ trở
vê với đất, máu mủ trở về với nước, hơi thở trở về với gió, sức nóng trở về
với lửa luân chuyển trong vũ trụ để rồi một lúc nào đó hi đủ yếu tố hợp
thành cây cỏ, thân người hay súc vật . . .
h.- Tinh thần luân hồi: Ngoài phần tứ đại mà đạo Phật gọi là Sắc (sắc đă
không tiêu diệt mà luân hồi), c̣n có tinh thần là THọ - TƯỞNG - HàNH - THỨC
cũng không tiêu diệt mà chỉ biến chuyển xoay vần.
Như chúng ta đă biết cái hành động của thân tâm tạo ra cho chúng ta một cái
nghiệp và chính cái nghiệp nầy đă biến động xoay vần khi ở lốt nầy, khi ở
lốt khác, khi mang h́nh dáng nầy, khi mang h́nh dáng khác, khi ở cảnh giới
nầy khi ở cảnh giới khác trôi lăn trong lục đạo luân hồi.
Nhưng sự xoay vần, thay đổi của nghiệp trong 3 cơi 6 đường không phải là sự
t́nh cờ, may rủi, ngẩu nhiên hay vô t́nh mà trái lại nó theo một định luật
chung đó là luật nhân quả. Đến đây cho ta thấy sự tương quan mật thiết giữa
nhân quả và luân hồi. Như vậy chứng tỏ có nhân quả là có luân hồi hoặc ngược
lại. Ngoại trừ trường hợp tu chứng giải thoát.
3.- Luân hồi theo Luật Nhân quả:
Chúng sanh lúc sanh tiền tạo nhân ǵ th́ khi chết nghiệp lực dắt dẫn tinh
thần đến chỗ nó thọ báo không sai.V́ vậy con người khi thác sanh sẽ vào các
cảnh giới sau đây:
* Địa ngục: Tạo nhân sân hận đc ác, làm điều hại ḿnh, hại người.
* Ngạ quỷ: Tạo nhân tham lam bỏn sẻn, không bố thí. Trái lại c̣n mưu sâu kế
độc cướp của hại người.
* Súc sanh: Tạo nhân si mê sa đọa theo thất t́nh lục dục, tửu sắc, tài khí,
không xét hay dở, tốt xấu.
* A Tu La: Gặp việc nhân nghĩa cũng làm, việc độc ác cũng không tránh, vừa
cang trực vừa đc ác. Tánh t́nh hung dử, si mê tà kiến, tin theo tà giáo.
* Người: Tu nhân ngũ giới: không sát sanh trộm cắp, không tà dâm, nói dối,
không rượu trà say sưa.
* Trời (Thiên): Bỏ mười điều ác, tu nhân thập thiện.
Ba cỏi: Dục giới - Sắc giới - Vô sắc giới:
* Dục giới: Chúng sanh c̣n nặng ḷng dâm dục nên mỗi loài đếu có Nam nữ,
trống mái, đực cái.
* Sắc giới: Gồm những cơi đă thoát ly được thân dâm, nhưng c̣n có thân như ở
cơi dục giới. Tuy không có h́nh dạng nam nữ.
* Vô sắc giới: Gồm những cơi đă thoát ly dâm dục, không c̣n sắc thân vật
chất chỉ có tâm cảm với nghiệp lực.
6 đường: Thiên - Nhân - Atula - Súc sanh - Ngạ quỷ và địa ngục:
* Thiên: Những cảnh giới trên cơi nhân
* Nhân: Cơi người
* A Tu La: Cơi không phải trời, cũng không phải người, gồm những linh tinh
pháp thuật có khi hơn người, nhưng về thọ mạng th́ không bằng người.
* Súc sanh: Gồm những loài súc vật, cầm thú. Trí thua người, nhưng phần lớn
đều no đủ. Gồm 2 loài côn trùng và cầm thú.
* Ngạ quỷ: Gồm những sinh vật thiếu ăn, thiếu uống, đói rét rất cực khổ mà
c̣n bị bức bách thọ mạng đoản ngắn. Chia ra làm 10 loại.
* Địa ngục: Gồm những sinh vật thiếu ăn, thiếu uống thân thể yếu hèn phải
chết bằng những cái chết đau đớn . . . Gồm có 108 ngục.
- Riêng Atula th́ có: Thiên Atula, Súc Atula và Quỷ Atula.
- Nhân th́ quanh một ṿng mặt trời có 4 châu:
- Bắc Câu Lư Châu: Cực sung sướng ít tu.
- Đông Thắng Thần Châu: Chú trọng tinh thần hơn vật chất. Triết học , huyền
học.
- Tây Ngưu Hóa Châu: Gần bằng cơi Bắc Câu Lư Châu.
- Nam Thiệm B Châu: Cơi của chúng ta đang sống.
III.- KẾT LUậN:
Giáo lư luân hồi cho chúng ta:
- Phá đoạn kiến sai lầm làm cho con người khỏi chán nản.
- Phá thường kiến sai lầm làm cho con người luôn luôn hưng phấn.
Do đó, chúng ta cần phải luôn luôn ghi nhớ: Cải tạo tư tưởng hành vi và lời
nói trong mọi hoàn cảnh, mọi lúc mọi nơi để:
- Không cho ác niệm phát sinh.
- Tạo mọi điều kiện cho thiện niệm móng khởi.
Có như thế th́ chúng ta mới có thêm ḷng tự tin, thấy ḿnh là chủ nhân của
chính ḿnh v́ lẽ ḿnh tạo nhân nào th́ hưởng quả đó, chứ không có ai ban
phát thưởng phạt cho chúng ta cả.
|