Tư Cách & nhiệm vụ
của Người Đoàn Trưởng
i.- Tư Cách của Người Đoàn Trưởng :
Tư cách người Đoàn trưởng cũng như tư cách người Đoàn phó, và rồi đến tư
cách người Liên Đoàn trưởng cũng như thế, nói chung là tư cách của người
Huynh trưởng Gia Đ́nh Phật Tử Việt Nam - gồm có 2 phương diện :
- Tác Phong bên ngoài,
- Đức Độ bên trong.
Ngoài ra, đối với tử cách của một Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử, c̣n được
xác định trên cung cách sống của người đó đối với mọi người chung quanh.
1.- Tác Phong : là những biểu hiện bên ngoài mà người khác có thể nh́n thấy
và biết người ấy có đứng đắn, khiêm nhường và lễ độ hay không.
Tác Phong được thể hiện qua :
a.- Cách phục sức:
- Nón đi ngay, giày buộc kỹ, thắt lưng không cầu kỳ.
- Áo quần không diêm dúa, đắt tiền; chỉ cần sạch sẽ, thẳng thớm.
- Phù hiệu, Cấp hiệu: chỉ đeo Cấp hiệu và Phù hiệu Chức Vụ của ḿnh, không
đeo những thứ trang hoàng không cần thiết.
b.- Ngôn Ngữ, Cử chỉ, Lời nói, Đi đứng:
- Nói năng vui vẻ, lễ độ, nói lời từ tốn ôn ḥa.
- Cử chỉ nhă nhặn, nhẹ nhàng.
- Đi đứng khoan thai, chững chạc.
- Vui vẽ và sẵn sang giúp đỡ mọi người chung quanh
Người Huynh trưởng phải luôn để ư đến việc giữ ǵn ngôn ngữ, cử chỉ của ḿnh,
không tự do quá mức, người ngoài nh́n vào sẽ đánh giá cả Tổ Chức. Áp dụng
được những điều trên, th́ Người Huynh Trưởng nói riêng và Tổ Chức Gia Đ́nh
Phật Tử nói chung sẽ tạo được uy tín và ấn tượng tốt đối với Cộng Đồng chung
quanh.
2.- Đức Độ : Tác phong bên ngoài chỉ là một phần biểu l của người lịch sự.
Người Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử c̣n cần có ở bên trong một Đức Đ - khả
dĩ cho mọi người xung quanh, khi nh́n vào chúng ta th́ sinh ḷng tin tưởng
và quư mến.
Đức Độ là những đức tính tốt làm cho con người ăn ở hiền lành và hợp với đạo
lư, nhất là hợp với tinh thần từ bi của Đạo Phật. Những đức tính tốt thường
do nghiệp lành sinh ra, phần lớn là do công phu tu tập mới có được.
Người Huynh Trưởng cần có những đức tính như :
a.- T́nh Thương : Người Huynh Trưởng có thương các em, các em mới thương lại
và từ đó, có sự gắn bó với nhau. Đây là chất xúc tác tốt nhất để Người Huynh
Trưởng truyền đạt cho các em những điều ḿnh muốn hướng dẫn. Cũng từ t́nh
thương các em, Người Huynh Trưởng dễ dàng phát triển ḷng từ bi.
b.- Hy Sinh : Người Huynh Trưởng đôi khi bỏ qua những cơ hội, những danh
vọng hay những quyền lợi riêng tư để sống cho, v́, với các em, hy sinh cả
th́ giờ và tiền bạc cũng chỉ v́ thương các em, muốn tạo cho các em sự an vui
trong tu tập, cũng như chỉ bảo, hướng dẫn cho các em thành người đạo đức,
hữu dụng cho quốc gia và xă hi.
c.- Kiên Nhẫn: Trong hoàn cảnh không thuận tiện, đàn em ngỗ nghịch, các bậc
phụ huynh khó khắn, khi vui cũng như lúc buồn, lúc Gia Đ́nh hưng thịnh hay
khi suy yếu - th́ Người Huynh Trưởng Đoàn Phó vẫn luôn kiên tŕ sát cánh với
anh chị Đoàn Trưởng, để chung lo công việc của Đoàn được trôi chảy, chung
cùng chia xẻ những khó khăn trở ngại mà không thối chí năn ḷng.
d.- Trung Kiên: Trung kiên là hậu thân của Tính Kiên Nhẫn, nhờ Kiên Nhẫn lâu
ngày ta tập được tính Trung Kiên. Khi dấn thân vào Đạo hay vào Đời, Người
Huynh Trưởng có bổn phận Trung Kiên với Tổ Chức, cũng như với Đạo Pháp, Dân
Tc và Tổ Quốc. Cũng nhờ có Tinh Thần Trung Kiên mà trong hơn 60 năm qua, Tổ
Chức Gia Đ́nh Phật Tử với bao thăng trầm vinh nhục, mà vẫn tồn tại và sáng
vững đến hôm nay, đó là do công gầy dựng tô bồi và ǵn giữ Tổ Chức của Những
Huynh Trưởng Phật Tử Trung Kiên.
e.- Danh Dự: Chúng ta may mắn được sinh hoạt trong một Tổ Chức Giáo Dục Phật
Giáo, có nhiều uy tín và được sự thương yêu quư mến của nhiều người; đây là
niềm vinh dự và hănh diện lớn của Đoàn Viên các Cấp. Do đó, chúng ta càng
phải giữ ǵn thân khẩu ư, không thể có những suy nghĩ, lời nói và hành động
làm tổn thương đến uy danh của Tổ Chức. Người Biết Giữ Danh Dự là Người Biết
Tự Trọng
f.- Gương Mẫu: Tuổi Trẻ hay bắt chước và hay nh́n vào gương Anh, Chi Trưởng.
V́ vậy, ngoài cách ăn mặc, đi đứng, nói năng v.v... Người Huynh Trưởng Đoàn
Phó cần cho các em thấy Gương Vâng Lời Huynh Trưởng Cấp Trên - không biện
bác, tập cho các em sống trong Tinh Thần Lục Ḥa. Người Huynh Trưởng Đoàn
Phó cần gieo cho các em cái "Phật Tính" trong mọi sinh hoạt bởi Tinh Thần
Giáo Lư Đạo Phật, cũng như sống trong Tinh Thần Văn Hóa của Người Việt Nam (Thân
Giáo).
g.- Kỷ Luật: Trong một tập thể, bao giờ cũng có một số quy định cho mọi
người cùng theo, để duy tŕ sự trật tự vào bảo đảm mục đích của tập thể, tổ
chức. Người Đoàn Trưởng hăy tự tập cho ḿnh cái tinh thần kỷ luật - với
chính ḿnh trước. Kỷ Luật Đoàn Thể Chỉ Có Khi Mỗi Cá Nhân Đều Có Kỷ Luật.
h.- Công Bằng: Trong t́nh thương -thuơng yêu các em đồng đều, Không v́ bất
cứ một lư do ǵ mà trước mặt các em, người Huynh Trưởng lại tỏ ra ḿnh
thương em này nhiều hơn em kia; không để cho các em thấy được sự sai khác
trong cách đối xử của ḿnh đối với các em. Trong công việc - nên phân chia
đồng đều các việc trong Đoàn, hay các công tác bất thường để các em cùng đề
gánh vác, cho các em có khái niệm về sự công bằng và tự do, có những chia xẻ
vui buồn và cảm thông với nhau.
i.- Thân Ái : Muốn gây tinh thần trong tập thể hay trong Đoàn, điều tiên
quyết của Người Huynh trưởng là Thân Ái. T́nh Thân Ái được biểu lộ bằng cử
chỉ nhẹ nhàng, lời nói đôn hậu, nét mặt tươi vui; và nếu Người Đoàn Trưởng
kèm theo một nụ cười th́ lo ǵ bảo các em không nghe.
Lời nói không mất tiền mua,
Liệu lời mà nói cho vừa ḷng nhau.
ii.- Nhiệm Vụ của Người Đoàn Trưởng :
Theo Chương Thư Hai, Điều Bảy, Mục C, Khoản 3 của Ni Quy GĐPT/VN tại Hoa Kỳ,
Nhiệm Vụ của Đoàn Trưởng được quy định như sau :
a.- Thi hành quyết nghị của Ban Huynh Trưởng, điều động và điều khiển Đoàn
của ḿnh với sự phụ tá của Đoàn Phó.
b.- Hoạch định chương tŕnh tu học và hoạt động hàng tháng, hàng tuần cho
Đoàn.
c.- Tổ chức Trại và du ngoạn của Đoàn (có sự chấp thuận của Liên Đoàn Trưởng).
d.- Chịu trách nhiệm với Liên Đoàn Trưởng.
Ngoài nhiệm vụ được ghi trong Nội Quy vừa nêu trên, người Đoàn trưởng cũng
phải có những Bổn Phận và Trách Nhiệm đối với Giáo Hội, với Gia Đ́nh Phật Tử,
với phụ huynh và các em Đoàn sinh; cũng như đối với Đồng Sự và Cấp Lănh Đạo
của ḿnh:
1.- Đối với Giáo Hội: là người con Phật, người Đoàn Trưởng phải là người
Phật Tử trung kiên, thuần thành, giàu đức tin, sống đời đạo đức, luôn học
hỏi giáo lư và tu sửa bản thân, làm gương cho Đoàn Sinh, cũng làm tăng uy
tín cho Giáo Hội, v́ Gia Đ́nh Phật Tử là một Tổ Chức cùa Giáo Hội.
2.- Đối với Tổ Chức Gia Đ́nh Phật Tử : Người Đoàn Trưởng là linh hồn của
Đoàn, có trách nhiệm về tinh thần cũng như sự sinh hoạt và tu học của Đoàn,
hầu góp phần thịnh suy cho Tổ Chức Gia Đ́nh Phật Tử. Nhận thức được sự quan
trọng này, Người Đoàn Trưởng hăy cố gắng thực hiện cho bằng được Châm Ngôn
Bi - Trí - Dũng trong đời sốn g hằng ngày,
3.- Đối với Phụ Huynh Đoàn Sinh : Người Đoàn Trưởng là "nhà giáo không
chuyên nghiệp" nhưng đa hiệu, giàu t́nh thương "học sinh" và tràn đầy tinh
thần hợp tác. Anh, Chị Đoàn Trưởng làm sao khéo léo mời được sự tham gia hay
hỗ trợ của Phụ Huynh và cùng nhau hướng dẫn con em th́ sự thành công không
c̣n trửu tượng nữa.
4.- Đối vời Đoàn Sinh : Tuổi Trẻ ham chơi hơn thích học. Người Đoàn Trưởng
hăy nắm vững tâm lỳ đó trong khi hướng dẫn các em. Cho các em chơi và lồng
vào đó điều ḿnh cần hướng dẫn. Giảng giải nhiều làm các em chán và có cảm
tưởng phải đi học thêm một ngày cuối tuần. Với những đức tính đă nêu ở phần
i, người Đoàn Trưởng hăy đối xử với các em :
- Như một người anh (hay chị) : thân ái chỉ vẽ những điều các em muốn biết,
gần gũi và chăm sóc trong ngoài cho các em, nhất là trên bước đường tu học.
- Như một người bạn: cùng chơi với các em, thân mật và đồng đều. Tring khi
chơi chung, t́m hiểu thêm tính cá biệt của từng em để dễ dàng hơn trong việc
hướng dẫn.
- Như một người hướng dẫn : tùy trường hợp có thể hướng dẫn cho các em những
hiểu biết mới, nhằm thích ứng với cuc sống của xă hi ngày nay, cũng như ngăn
ngừa các em tránh những vấp ngă của tuổi trẻ, đưa các em về gần hơn với Đạo.
5.- Đối với Đồng Sự: Mặc dù mọi công việc của Đoàn đều do Đoàn Trưởng chủ
động; nhưng không phải v́ vậy mà anh chị lại bỏ qua vai tṛ của Đoàn phó.
Bởi Đoàn phó là người phụ tá, là cánh tay đắc lực của Đoàn trưởng. Nếu Đoàn
Trưởng biết cư xử, chịu gần gũi, cùng nhau trao đổi, thảo luận, hi ư với
Đoàn phó để chung lo công việc của Đoàn, th́ có khó khăn nào lại không vượt
qua, có trở ngại nào lại chẳng vượt thắng.. để cùng nhau đưa Đoàn tiến đúng
tôn chỉ và mục đích của Gia Đ́nh Phật Tử.
6.- Đối với Cấp Lănh Đạo: Chúng ta phải thành tâm cộng tác với Cấp Lănh Đạo
trong mọi Phật sự được giao phó. Không những phải thể hiện tinh thần trách
nhiệm mà c̣n phải tự nguyện nhận lănh công tác hợp với khả năng cá nhân cũng
như tập thể của Đoàn Minh; không đợi phải được phân công, không những phản
ảnh được tinh thần tự giác mà c̣n phải nêu cao tinh thần tự giác. Tuân hành
chỉ thị cấp trên (Liên Đoàn trưởng, Gia trưởng), nếu chỉ thị đó xét thấy có
ǵ sai trái với Nội Quy Gia Đ́nh Phật Tử th́ có quyền đề đạt ư kiến của ḿnh.
Nếu chỉ thị đó là điều động một công tác Phật sự ngoài khả năng của Đoàn
ḿnh th́ cũng phải cố gắng hết ḿnh để thực hiện cho kỳ được nhưng cũng
tŕnh lại cho cấp trên biết khả năng hiện có của Đoàn ḿnh. Nếu cấp trên
chuyển đổi được công tác khác th́ tốt, c̣n v́ một lư do nào đó, không thể
giao trách nhiệm đó cho Đoàn khác th́ chúng ta phải thi hành trong tinh thần
vui vẻ thông cảm. Xong công tác chúng ta sẽ nêu ư kiến cho cấp trên rút kinh
nghiệm lần sau.
7.- Đối với Bản Thân:
a.- Về Thể Lực: Người Đoàn Trưởng phải mạnh khỏe mới gánh vác được công việc
của Gia Đ́nh và Đoàn. Nếu anh, chị Đoàn Trưởng mà cứ nay đau mai ốm th́
không thể quán xuyến công việc được. "một tinh thần minh mẫn trong một thể
lực khỏa mạnh". Muốn được vậy, anh, chị hăy năng tập thể dục hằng ngày, vận
động thân thể và làm việc, ăn uống điều độ.
b.- Về Tinh Thần: Luôn luôn trao dồi sự học hỏi không ngừng, để biết thêm
những phát giác mới lạ và thích ứng với hoàn cảnh xung quanh; nhất là trong
một xă hội có nhiều đổi thay nhanh chóng này. Có như vậy mới đáp ứng được
những nhu cầu về kiến thức nhày càng cao của các em Đoàn Sinh.
iii.- Kết :
Tóm lại, tư cách và vai tṛ của Người Đoàn Trưởng thật là quan trọng. Người
Huynh Trưởng không những đại diện cho cá nhân ḿnh làm gương soi cho các em.
Mà c̣n có thể là đại biểu của Tổ Chức, là phần nào biểu trưng của Đạo Phật,
nên nhất cử nhất động đều phải cẩn trọng. Có như vậy, mới gọi là việc, bằng
ngược lại, tức là phá Đạo vậy.
|