Ngũ Minh Pháp
I.- Mở Đầu :
Nếu Quư Thầy, Cô là hàng Trưởng Tử của Đức Phật, là những sứ giả của Như
Lai; th́ Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử chúng ta phải là những người con
trung kiên của Giáo Hội, là những Hộ Pháp tích cực của Phật Giáo. Và, để làm
tṛn vai tṛ phục vụ Đạo, Đời được hữu hiệu, chúng ta phải luôn trau dồi và
thực hành Ngũ Minh Pháp.
II.- Định Danh & Hành Tướng :
Ngũ Minh là Năm Môn Học bao gồm hết thảy mọi vấn đề, Năm kiến thức cần thiết
mà người Hoằng Pháp cần phải có; Năm sự hiểu biết mà người Huynh Trưởng phải
am tường. Năm Môn Học đó là: Nội Minh, nghiên cứu giáo nghĩa của tôn giáo
ḿnh; Nhân Minh, nghiên cứu phương thức lư luận, tức luận lư học; Thanh Minh,
nghiên cứu ngọn ngữ, văn tự, cú pháp, tức ngữ học; Công Xảo Minh, nghiên cứu
công nghệ, kỷ thuật, khoa học; và Y Phương Minh, tức y học.
III.- Ư nghĩa và sự cần thiết :
1.- Nội Minh : tức là Kiến Thức về Nội Điển Phật giáo.
Đă là Phật Tử, chúng ta không thể không hiểu về Giáo Lư của Đạo Phật, nhất
là Huynh Trưởng của Gia Đ́nh Phật Tử th́ lại càng không thể không biết về
Phật Pháp. Nếu không hiểu Giáo Lư th́ không thể thực hành đúng theo Phật
Pháp; và không biết rơ Nội Điển th́ chắc chắn chúng ta không hiểu rơ mục
đích chân chính của Đạo Phật. Đă không Tự Độ, làm sao Độ Tha? Làm sao nói
đến việc Giáo Dục Thế Hệ Trẻ để góp phần xây dựng xă Hội theo Tinh Thần Phật
Giáo?
Bởi vậy, là Phật Tử, nhất là trong vai tṛ của Người Huynh Trưởng, chúng ta
phải có bổn phận học Phật Pháp, phải t́m hiểu Giáo Lư hàm chứa trong Ba Tạng:
Kinh, Luật và Luận.Giáo Lư của Đạo Phật có vô lượng pháp môn, tùy căn cơ
của chúng sinh mà thực hành để đạt đến quả vị Giác Ngộ. Do đó, chúng ta cần
thông hiểu Giáo Lư và các Pháp Môn Phương Tiện, hầu có thể ứng dụng vào xă
Hội cho hợp thời và hợp cơ.
Chúng ta cần suy gẫm lời khuyên của Cố Ḥa Thượng Thích Thiện Ân trong Đại
Hội Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử toàn quốc năm 1953 tại chùa Tử Đàm, Huế :
"... Gia Đ́nh Phật Tử không phải là một Hội Đoàn Thanh Niên chắp vá giữa
Hướng Đạo và Gia Đ́nh Phật Hóa Phổ, phải vận dụng nền Giáo Lư và Nhận Thức
Quan Phật Giáo, Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử không thể và không phải chỉ có
Chuyên Môn và Thiện Chí. Huynh Trưởng cần có căn bản Phật Pháp, căn bản Đạo
Đức. Thiếu đi, chúng ta lệch hướng ...".
2.- Nhân Minh : tức là Luận Lư Học của Phật Giáo, chủ trương chứng minh lập
thuyết bằng "Nhân", nghĩa là bằng cách suy cứu đến Lư Do của Vấn Đề.
Một lập luận đầy đủ, theo Nhân Minh phải có 3 phần: Tôn, Nhân, Dụ - gọi là
Tam Chi Tác Pháp. Tôn là chủ trương của ḿnh, Nhân là lư do thành lập chủ
trương ấy. Dụ là những sự kiện đem ra chứng minh, Dụ có Thuận và Nghịch -
Thuận gọi là Đồng Dụ, là những thí dụ cùng loại; Nghịch gọi là Dị Dụ, là
những thí dụ khác loại.
Nhân Minh Luận có hơi giống với Luận Lư Học H́nh Thức (Syllogisme - Tam Đoạn
Luận) của Tây Phương, nhưng Nhân Minh Luận lại đầy đủ và tinh vi hơn Luận Lư
Học H́nh Thức v́ nó có đủ tính các Diễn Dịch và Quy Nạp.
Huynh Trưởng Gia Đ́nh Phật Tử cần phải học biết về Nhân Minh Luận để có thể
phân biệt được thực, hư, chánh, tà... cũng như để thuyết phục người đối
thoại.
3.- Thanh Minh: tức là Kiến Thức về Ngoại Ngữ - môn học về ngữ ngôn văn tự,
âm thanh và văn học.
Trong hoàn cảnh hiện nay, với những sinh hoạt chung đụng hằng ngày, Ngôn Ngữ
của nước chúng ta đang tạm dung trở nên cần thiết và quan trọng không kém ǵ
tiếng Mẹ Đẻ. Nếu không thông hiểu về ngôn ngữ của nước ḿnh đang sống, th́
chúng ta khó mà hướng dẫn các em cho có kết quả, bởi hiện đa số Đoàn Sinh
thiếu căn bản Việt Ngữ. Từ thực tế ấy, tiếng Việt càng quan trọng hơn đối
với chúng ta trong nghĩa vụ Bảo Tồn Văn Hóa Dân Tộc. Chính v́ vậy, chúng ta
sẽ không làm tṛn vai tṛ đưa Đạo vào Đời, như Phần Hai của Mục Đích Gia
Đ́nh Phật Tử đă nêu.
4.- Công Xảo Minh: tức là Kiến Thức về Khoa Học, Công Nghệ và Kỷ Thuật.
Khoa Học càng ngày càng tiến bộ, nên Công Kỷ nghệ càng ngày càng phát triển
vượt bậc. Chúng ta học tập các ngành nghề này không những chỉ để mưu cầu sự
sồng bản thân, mà c̣n v́ mục đích phụng sự con người và xă Hội được ẩm no và
hạnh phúc.
5.- Y Phương Minh: tức là Kiến Thức về các Phương Pháp Chữa Bệnh.
Bệnh là một trong bốn cảnh khổ của kiếp người. Bệnh có Tâm Bệnh và Thân Bệnh.
Giáo Lư Đạo Phật có thể chữa trị tận cùng gốc rễ của Tâm Bệnh, nhưng để làm
giảm bớt sự đau khổ của Thân Bệnh th́ cần phải có chuyên môn về nghề thuốc.
Bởi vậy, chúng ta cần thông hiểu về cách chữa bệnh để thực hành một công tác
xă Hội; không những thể hiện được ḷng Từ Bi của người con Phật, mà c̣n thể
hiện được tinh thần cứu thế tích cực của Đạo Phật.
IV.- Kết Luận :
Để việc Học Đạo, Tu Đạo và Hành Đạo đạt được kết quả mong muốn, cũng như để
thực hiện được lư tưởng, sứ mệnh và mục đích của Gia Đ́nh Phật Tử, chúng ta
cần phải trau dồi và thực hành Ngũ Minh Pháp, hầu thể hiện trọn vẹn tinh
thần Bi Trí Dũng của Phật Giáo.
|