Vào ngày 22 tháng 6 vừa qua, ngày cuối năm học của các đoàn sinh Trung và Tiểu Học khu học chánh Thurston, ngày trời Olympia với những hạt mưa cuối mùa, hơn 50 đoàn viên đơn vị Liên Hoa của thủ phủ Washington đă trở về gặp gỡ chung vui trong ngày trại truyền thống của đon vị mỗi năm.
Đất trại nằm bên biển Westport cách Olympia không đầy 2 giờ xe, về hướng Bắc trên tỉnh lộ 101, qua thành phố Grays Harbor gió mặn và sương mù. Chuyến xuất phát đầu tiên, hầu hết mọi người đều có mặt, Khoảng 4 giờ chiều, đoàn xe hăng hái tiến đến điểm hẹn. Không đúng theo thời tiết dự báo là sẽ có mưa bay, cuộc hành tŕnh khô ráo và lư thú, an toàn vượt qua ngọn đồi cây xanh, cây cầu quay già cằn cổi.

Các anh chị, theo thúc hối của anh Quảng Vị, sau khi phân phối chỗ đóng trại cho các em và phụ huynh, lo phần ăn chiều với số lương thực đă được kỹ lưỡng mang theo. Anh Việt củng bé Đôn đốt lửa. Bên ánh lửa bập bùng, tiếng reo ḥ, cười đùa vang dội làm sống lại tuổi thơ, mang lại những tiếng cười ḍn tuổi nhỏ trong mọi người dù lớn như phu nhân bác cựu Gia Trưởng hay nhỏ như bé Minh của anh chị Lộc Thu. Huynh trưởng Nguyên Bảo và phu nhân dù chương tŕnh hè sẽ rất là bận rộn cũng đă không bao giờ vắng ngày trại đơn vị. Năm nay có thêm anh chị Tường Thư và Thanh Ngân và các cháu, những Liên Hoa tương lai, cũng loay hoay nấu nướng lo lắng cho mọi người.
Thoáng chốc, ngọn lữa chưa kịp tàn, bửa ăn chưa lạnh, mặt trời đă đi ngủ sớm khi đám mây mưa chực chờ hù dọa. 10:30 thêm một chiếc xe tham dự vào đêm trại. Xe của anh chị Thị Hưng, Mai, Alain và Thu, đă không lo đến đêm đen và đường vắng từ Seattle-Olympia đến đất trại. Đám đông như sống lại, ngọn lữa như bùng lên một lần nữa để rồi kéo dài trong tṛ chuyện ồn ào ôn lại những vui buồn bao năm đơn vị đă trăi qua. Trời khuya nhưng ḷng vẫn sớm, không ai muốn rút vào căn lều lạnh lẽo chờ chực lúp xúp dưới những tàn cây cổ thụ. Nhưng rồi đêm cũng phải đến cho dù Vi, Amy, Long, Minh, Jimmy, Ḥa, hay Dũng có thắng hay thua trong tṛ chơi uống nước... (Từ trong ḷng chiếc VAN, tôi nghe có tiếng sóng dập đề
u
đặn xen lẫn tiếng ngáy từ những chiếc lều nhỏ. Tôi kéo chiếc mền, bên ngoài
cơn lạnh bắt đầu lấn áp)Không như những lần trại Kiền Trắc mọi năm trại sinh phải dậy sớm, phải theo đúng luật trại, phải kỹ luật nhà binh... đêm đầu tiên mọi người ngủ thật ngon và dậy thật muộn.
7:00 sáng, chén cháo của chị Mai có chút đường vô t́nh làm thanh thanh vị mặn. Không sao, cũng chỉ 'last' trong phút chốc mà thôi! Sau phần ăn sáng, mọi người đưa nhau đi biển. Thêm một chiếc xe nữa đến đất trại: Quảng Thanh, Hồ Ngọc Lan B́nh, người thiếu nữ độc nhất của Liên Hoa ngày xưa đă không quên đơn vị, trở lại (sinh hoạt?). Lan B́nh đến với Lan Khanh và em bé. Mọi người lại được dịp châm ng̣i, nói cười ồn ào một lần nữa.
Mưa bắt đầu rơi,
càng lúc càng nặng hạt. Toán Oanh Vũ ướt như chuột trở về với Yên Vỹ lăn
đùng trên băi biển, Huy và Ben không mang theo đồ c̣n bỏ quên jacket!Rồi mưa cũng dứt, mọi người lại tản bộ, các em lại có dịp la hét chạy nhăy, lữa lại được đốt lên như chuyện xưa được kể lại để san sẻ... lúc chụp ảnh lưu niệm có ai đó nhắc về một 'người' đă đi xa...
Niềm vui đất trại, dù bị mưa, chỉ thật sự chấp dứt khi bài hát ṿng tṛn chấm hết lúc 12 giờ trưa ngày chủ nhật. Nhiều quyết định, nhiều dự tính cần làm trong những ngày tháng tới. Tất cả cùng ước hẹn trong lần trại tới.




