WWW.BHDMIENTHIENMINH.ORG

 

 thư mục:

 MANG XUÂN VÀO TẬN TÂM L̉NG.

Những ngày đầu năm dương lịch đối với nhiều nước trên thế giới là những ngày làm việc b́nh thường và c̣n có phần bận rộn hơn ngày thường nhật. Riêng đối với một số nước Châu Á, trong đó có Việt nam chúng ta, th́ mùa Xuân: điểm khởi đầu của một năm mới, và cũng là điểm chấm dứt của một năm cũ. Theo truyền thống lâu đời, Tết của nước ta thường rơi vào khoảng giữa tháng giêng và tháng hai dương lịch. Năm nay, Tết Mậu Tư sẽ rơi vào ngày 7 tháng 2 dương lịch, nghĩa là c̣n đúng 19 ngày nữa th́ năm mới sẽ đến.

Ngày xưa, Ông Bà chúng ta không chỉ mừng Tết trong ngày mồng một âm lịch, mà thật ra từ hơn cả tháng trước đó th́ cả làng cả xóm đă bắt đầu với rất nhiều việc để chuẩn bị cho ngày Tết. Đàn ông th́ thu hoạnh cho xong công việc đồng án, sau đó c̣n phải đánh bóng bộ Lư trên Bàn thờ Tổ tiên; quư bà và các nàng thiếu nữ th́ bắt tay vào chuẩn bị những món ăn truyền thống như củ kiệu, dưa cải, rồi c̣n phải tuốt lá để gói bánh Tét, bánh Chưng; thanh niên trẻ th́ bắt đầu don dẹp nhà cửa, vườn tược, lau dọn bàn thờ và trưng bày hoa quả.

Tóm lại, Tết là một Lễ hội truyền thống đặc biệt được cả dân tộc Việt nam cho nên mọi người đều chuẩn bị và chào mừng rất trang trọng. Trải qua bao năm tha hương, dù ở đất khách quê người nhưng Tết vẫn luôn luôn được mọi người nao nức mong chờ giờ giao thừa (thời điểm giao ḥa của hai năm cũ và mới). Mọi công việc chuẩn bị cho ngày Tết và tất cả món ăn đều được lo lắng và chăm chút hết sức là hoàn mỹ. Nhưng như thế cũng chưa hết, Tết đến với rất nhiều điều kiêng kỵ mà chúng ta phải giữ ǵn trong suốt những ngày đầu năm như: không căi nhau, không nói lời xui xẻo, không làm bể chén dĩa v…v.và một điều thú vị là mọi người luôn phải nói lời ḥa nhă, êm ái với nhau trong những ngày Tết. Và v́ thế, mọi người luôn cố gắng ǵn giữ những điều đó như một thói quen. Sự ǵn giữ này về tính chất cũng có nhiều điều giống như thói quen và suy nghĩ của một số người Phật tử khi đến viếng Chùa, những lúc ấy nh́n quanh ta nhận thấy ai ai cũng thật là đạo mạo, nhu ḥa và rất dễ thương. Nhưng ngay khi chúng ta rời khỏi Chùa th́ gần như chúng ta thay đổi thành một con người khác, có thể mất đi một phần dễ thương của ḿnh. Thật ra, chúng ta với thái độ giữ ǵn trong mùa Tết hay tự đánh mất bản thân khi rời xa mái Chùa, cả hai đều do chúng ta đă tự tạo cho tư tưởng của ḿnh một thói quen suy nghĩ không hợp lư và không đúng với tinh thần Phật giáo. Tại sao chúng ta chỉ giữ ǵn những điều hay, lẽ phải, hay chỉ quan tâm chăm chút lời nói và cử chỉ trong mùa Tết? Tương tự như vậy, tại sao chúng ta chỉ dễ thương và đạo mạo khi đến Lễ Chùa?

Nói đến đây, QH nhớ có lần đến Chùa phụ Thầy Trụ Tŕ dọn dẹp Chánh Điện cũ, Thầy tṛ đang lui cui làm việc, ngay lúc ấy chợt nghe tiếng c̣i xe cứu thương chạy ngang, gần như ngay lập tức Thầy liền chấp tay niệm Phật, một hành động tự nhiên như nó đă tiềm ẩn sâu trong tâm tư của Thầy. Hành động này làm QH xúc động vô cùng v́ ḿnh biết chắc rằng tận đâu đó trong tâm hồn của Thầy đă có sẵn một ngôi Chùa, một Vị Phật với tấm ḷng Từ Bi vô hạn. Tại sao chúng ta không học nơi Thầy, để mang h́nh ảnh và tinh thần của ngôi Chùa vào tận trong tâm hồn ḿnh, để xây dựng một Vị Phật từ bi ngay trong hành động và suy nghĩ ở từng phút từng giờ trong cuộc sống hằng ngày. Cũng thế, hăy nói với nhau những lời ái ngữ, hăy mang đến cho nhau những sự trân trọng, yêu thương trong cuộc sống gia đ́nh và xă hội, ở mỗi giờ mỗi phút trong những lúc c̣n có cơ hội gần gũi với nhau. Không nhất thiết chỉ giữ ǵn trong mùa Tết mà thôi và cũng không chỉ dễ thương khi đến Chùa lễ Phật.

Xuân đến rồi Xuân sẽ đi, thời gian trôi qua không có cách ǵn giữ được, nhưng t́nh yêu thương, và tâm chuyên cần tu học để mỗi ngày trôi qua vị Phật trong ḷng sẽ ngày càng từ bi, càng thân thiết và càng gần gũi nhau hơn. Đồng thời hương Xuân và ư Xuân sẽ măi hiện diện trong mọi người, trong mỗi gia đ́nh người Việt chúng ta cho dù trong ba ngày Tết cũng sẽ đến và cũng sẽ đi.

“ Học đi, học đứng, học ngồi
Học ăn, học nói, học thôi giận hờn.
Trải ḷng học Đạo Từ Bi
Học Tâm Hỷ xả ḥa chung cuộc đời..”

Quảng Hoà - Alameda.