|
Một Chuyến Trở Về
 Sau
khi ṿng xe xuôi ngược con đường 17th hai lần, âm thanh của lời hát
'đi chi loanh hoanh cho đời mỏi mệt' bắt đầu thầm th́ trong tai, chúng
tôi bèn quyết định dừng lại trong parking lot của một QFC để kêu tiếp
viện. Trong cell phone, tiếng Mỹ Tâm trong trẻo "Em thấy mấy anh rồi.
Sẽ có mặt trong 5 phút". Trong khi chờ đợi, anh Tâm Đẳng có 'tâm sự'
cần được giăi bày. Cũng tiện thôi! 5 phút, rồi 10 phút... rồi điện
thoại lại reo. Vẫn giọng nói trong trèo "Em bị lạc vào Freeway rồi, sẽ
trở lại ngay!". Câu nói không có vẻ khẩn trương, chuyện nó phải vậy
mà! Tôi thầm nghĩ "lại thêm một người đi loanh hoanh. Hay là anh em
ḿnh ở Tây Bắc đều như vậy?" Tôi nh́n khu thương xá sầm uất, khang
trang của vùng Tây Bắc mà đă lâu lắm mới có dịp trở về. Cây xanh tốt,
khí hậu mát dịu, người thân thiện hiền ḥa khoan thai không ǵ phải
vội vă...
Cuối
cùng th́ chúng tôi cũng đến đất trại. Hai dăy lều đủ màu, đủ kích
thước dựng dọc theo men hàng cây xanh biên giới một sân cỏ rộng. Một
bàn thờ đơn giản với tôn tượng Bổn sư, cùng hương hoa thiền vị. Quảng
Vị của Liên Hoa bắt tay hường dẫn chúng tôi theo lời mời của trại
trưởng Nguyên Trí làm lễ khai mạc.
Chưa bao giờ tôi vui như ngày hôm nay; nh́n các gương mặt trẻ, những
ánh mắt hồn nhiên mặc dù số tham dự có thể gấp bốn lần hơn nếu...
nhưng trong tôi có một caí ǵ đó báo hiệu mặt trời rồi cũng sẽ lên bên
bờ Tây hồ Smammish. Tôi lạc quan.
Chúng tôi được mời chia xẻ tâm tư nhưng lời nào có thể so sánh được
mức cụ thể và cần thiết cho bằng sự hiện diện bây giờ và nơi đây!
Trong khoảnh khắc, cái mission của chuyến đi bị lảng quên v́ tâm t́nh
tha thiết, v́ những bắt tay nồng ấm, nụ cười hiền ḥa của mọi người.
Chúng tôi được mời dùng cơm chay và v́ thời lượng ngắn ngủi của chuyến
đi đột xuất, trong lúc ăn sắp xếp chuyến thăm viếng Thượng Tọa Thích
Đồng Trung, viện chủ Trung tâm Phật giáo Seattle và cố vấn giáo hạnh
Ban Hướng Dẫn Miền Thiện Minh một vị Thầy khả kính.
Không ǵ hăm hở và khoan khoái cho bằng, chúng tôi gồm Minh Thạnh đơn
vị Minh Quang, Thị Hưng, Tâm Thể, Nguyên Tâm Vơ Trung Thành, Quảng
Ngân, Nguyên Trí, Tâm Đẳng và Đồng Duy leo lên hai chiếc xe trực
chỉ Chùa Dược Sư.

Chặp sau chúng tôi đă có mặt, Thị Hưng đề nghị anh em lâu lắm mới gặp
nhau hăy chụp một bức h́nh lưu niệm trước Chùa. Chúng tôi được Thượng
Tọa tiếp tại trai đường. Vẫn nụ cười hiền ḥa rạng rỡ, nồng ấm và chân
t́nh, Thượng Tọa đă hoan hỉ chia xẻ tâm tư và dạy dỗ. Trong lúc chúng
tôi trao đổi, Thị Hưng bấm máy ghi lại một vài h́nh ảnh để cùng chia
xẻ với mọi người trên trang nhà.
Trai
đường vẫn ngăn nắp, sạch sẽ; tường vẫn c̣n dấu hiệu và biểu ngữ ngày
đại hội Miến tháng tám năm nào. Không khí gần gủi tưởng như rằng chúng
tôi vừa trở về nhà sau một chuyến đi hoang. T́nh dài ư ngắn. Giờ giấc
như tên bay, chúng tôi lại tạm biệt Thượng Tọa sau khi đă đôi lần tự
nhắc nhở ghi tạc lời Thầy đă trao để trở về lại đất trại.
Tâm Thể goi điện thoại Trúc Nhă. Không người bắt máy, anh để message
cho cái hẹn ngày mai trước khi bay về miền 'thung lủng hoa vàng'. Anh
xin điện thoại Thiện Huấn, bấm máy: "Mr. Van, please" "who?" "Mr.
Van!" Không trả lời, bên kia hang up.
Ḷng phơi phới trở về đất trại, chúng tôi gặp một ngạc nhiên tột cùng:
đôi song ca Diệu An &Tâm Phùng và Chị Ngọc của Anoma cũng cùng có mặt
tại đất trại; mấy anh chị này đă vượt ngàn dặm xa đi theo khóa tu của
Thầy Thông Lai. Thật là một bất ngờ thích thú.
Chúng tôi một lần nữa được thưởng thức các món ăn chiều mà một phần là
kết quả của cuộc thi nấu ăn
của
Trại sinh qua một tṛ chơi ăn thật không thể thiếu trong các trại họp
bạn của GĐPT.
Chiều đă xuống bên kia hồ Smammish, mặt trời rớt trên mặt hồ, hoàng
hôn bên bờ Đông...thật là thi vị. Ướt ǵ mọi người đều như tôi tận mắt
thấy cái đẹp của một buồi
hoàng hôn trên bờ Đông hồ Smammish như trong mấy
bức h́nh của Thị Hưng. (xem
h́nh)
10 giờ tối, chúng tôi trở về tư gia Nguyên Trí. Cám ơn chị Bích vẫn
c̣n sửa soạn cho món soupper về đêm.
8 giờ sáng chủ nhật, chúng tôi viếng thăm để từ giă Thượng Tọa Đồng
Trung với hy vọng gặp anh chị em đơn vị Dược Sư nhưng hy vọng vẫn c̣n
là hy vọng. Hương vị món ăn sáng Thượng Tọa cho mang theo vẫn c̣n mùi
vị chay tịnh. Chuyến bay SouthWest cất cánh 11 giờ 10.
- "Allo, Hào? Anh đây!"
- "Anh Luôn! đến đâu rồi?"
- "Không chuyện ǵ thông suốt như ḿnh mong muốn! máy bay anh xịt khói
phải đáp xuống lại Seattle!"
- "Vậy sao! giờ anh cần ǵ? làm ǵ?"
- "chỉ muốn cho chú biết vậy thôi, kẻo chú cho là tôi và Tâm Thể đă
đến nơi mà lại không thông báo. Thôi chú làm ǵ th́ làm đi, có ǵ anh
gọi sau"
15 giờ 20 (gần 4 tiếng đồng hồ sau)
- "Allo, Hào? anh đây! đến nơi rồi, đang trên đường lái xe về nhà"
ghi vội...Thị Hưng.
|