Thích Từ Lực
Chị Diệu M. mến, Thời gian trôi qua mau thật, Chị ha! Mới ngày nào đơn vị
Chánh Hoà của chúng ta làm lễ ra mắt, mà bây giờ, sắp đến kỷ niệm ngày tṛn
một tuổi. Ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua, xă hội chứng kiến bao diễn
biến, đổi thay, riêng với con người sinh học, tuổi đời ngắn thêm một năm,
tóc trên đầu thêm nhiều sợi bạc. Có lẽ, v́ vậy, mà cổ nhân không bi quan khi
nhắc nhở hậu thế những lời dặn ḍ đúng đắn và tha thiết: một ngày đi qua,
đời sống ngắn dần? nên cần tinh tấn; đừng để thời gian trôi qua một cách vô
ích!
Riêng tôi, câu thơ của Cao Tần một câu thôi mà tôi đọc được trong chuỗi
ngày lưu lạc tỵ nạn từ thập niên 70 thế kỷ trước, vẫn làm tôi nhớ măi : ta
làm ǵ cho hết nửa đời sau!
Ḿnh đă sống hết nửa đời người rồi, c̣n lại một nửa nữa thôi, phải sống
như thế nào cho lợi Đời, ích Đạo! Hàng đêm, phủi chân lên giường, trước khi
đi vào giấc ngủ, tôi thường thao thức, lắm khi trăn trở với suy nghĩ đó, Chị
à!
Chẳng cần trông xa, nghĩ rộng ǵ, chúng ta hăy để ư đến chính tổ chức
thân mến là đơn vị Gia đ́nh Phật tử mà chúng ta cùng nhau đóng góp ít nhiều
tâm lực, trí lực cho việc duy tŕ hoạt động và tồn tại trong suốt năm qua,
để t́m hiểu ngơ hầu xác định những việc làm hữu hiệu và cần thiết cho tổ
chức trong tương lai.
Chúng ta hăy thẳng thắn khi thấy cần phải bộc bạch sự ưu tư của chúng ta
trước hiện t́nh chung của đại gia đ́nh Gia đ́nh Phật tử mà không riêng ǵ
của đơn vị Chánh Hoà chúng ta. T́nh trạng phân hóa trong tổ chức, phẩm chất
và năng lực người Huynh trưởng, nội dung sinh hoạt và tu học của đoàn sinh
vẫn là những ưu tư hàng đầu và thường xuyên đối với chúng ta dù rằng không
khí vui tươi và h́nh ảnh các em Đoàn sinh hồn nhiên trong sinh hoạt hàng
tuần vẫn là điều khích lệ chúng ta và khiến chúng ta bền chí, vững tâm trên
đường hoạt động. Mâu thuẫn là những thực tại không thể tránh, cái tốt cái
xấu, cái vui cái buồn, cứ quyện lấy nhau mà sinh khởi không ngừng. Phải thế
không, thưa Chị.
Hôm tu học trong khóa Mùa Hè năm nay, tôi thấy Chị ngồi yên ở một góc
chánh điện. Dáng dung dị, có thêm nét tự nhiên và vô tư như một người chưa
vướng bận chuyện gia đ́nh (xin lỗi Chị, nếu sự nhận xét này không đúng với
thực tế.) Chị giữ yên lặng trong suốt buổi, chăm chú nghe như không để lọt
từng câu từng chữ. Thái độ ấy khiến người nói Pháp như tôi biết ơn và cảm
động vô cùng. Sau đó, tôi tự hỏi, những huynh trưởng có nhiệt tâm và thành ư
trong việc tu học như Chị, phải chăng đă thấu triệt được sự cần thiết của
việc rèn luyện và tu dưỡng bản thân và, phải chăng đa số đều hiểu được sự
cần thiết của việc tu tập nhưng quyết chí và nhiệt tâm vượt qua những khó
khăn của điều kiện và trở ngại của hoàn cảnh để có thể tham dự thường xuyên
và đầy đủ vào chương tŕnh tu tập vẫn là điều mà họ chưa thực hiện được !
Nếu điều đă nói là đúng hay chỉ đúng một phần nào thôi, th́ trong vai tṛ
một cấp Huynh trưởng, Chị cũng nên quan tâm để t́m hiểu. Thực vậy, đây là
vấn nạn chung cho tất cả chúng ta, Chị à.
Trải qua những thăng trầm thế sự, do hoàn cảnh xă hội và môi trường sống
chịu nhiều thay đổi nên ư thức và quan niệm sống và làm việc của con người
cũng biến dịch theo. Nói đâu xa, tổ chức chúng ta cũng rơi vào xu thế chung
đó.Thời trước, ở quê nhà, người Huynh trưởng nào cũng thấm nhuần giáo lư căn
bản nên việc trau dồi, tu tập là điều cần thực hành thường xuyên và có tổ
chức. Ngày nay, ở xă hội Tây phương, đời sống và việc mưu sinh quá bận rộn,
nên trong huynh trưởng các cấp, ít người dành được thời gian cần thiết và
thường xuyên cho việc tu dưỡng bản thân, trau dồi Phật pháp; đó là chưa kể
một số người vẫn giữ ư kiến rằng, thọ cấp, làm Huynh trưởng là tốt nghiệp
rồi, không cần rèn luyện thêm !
Chị có biết không, có lần trong một lớp tu học hàng năm dành cho Gia đ́nh
Phật tử, tôi đă thất vọng mà khóc thầm ! Một năm, chỉ có một khóa tu mấy
ngày, mà nh́n quanh, chỉ thấy vài ba Huynh trưởng, không biết có được vài
chục đoàn sinh hay không? C̣n đa số vắng mặt với rất nhiều lư do viện dẫn.
Sở dĩ, "chuyện nhà " làm tôi đau ḷng như thế v́ câu "chuyện người" mà tôi
được biết như sau. Để tôi kể chị nghe.
Anh bác sĩ mà tôi đến "xin" làm bệnh nhân, tuổi cũng đă ngoài 50. Một bữa,
tôi đến xin thuốc cảm, thấy anh ôm kè kè bên ḿnh quyển sách rất dày như
kiểu học tṛ ôn bài. Lấy làm lạ, tôi mới hỏi anh. Th́ ra, anh đang ôn lại
bài cho kỳ thi tu nghiệp y khoa. Giới bác sĩ, kỹ sư mà c̣n phải tiếp tục học
hỏi, trau dồi kiến thức của ḿnh, huống hồ là công việc của người Huynh
trưởng vừa đ̣i hỏi năng lực cần thiết của người hướng dẫn lẫn khả năng đáp
ứng được sự năng động của tổ chức. Phải thế không, thưa Chị.
Trên đây là câu chuyện đă cũ, lần nầy th́ được " tổ đăi" nên tôi hân hoan
lắm. Có hai lư do: một là, Chánh Ḥa trưởng thành hẳn lên sau một năm sinh
hoạt, và hai là, anh Tâm Phụng (Loan) đă mạnh dạn nói giùm lên cái suy nghĩ
nghiêm trọng mà tôi ấp ủ bấy lâu. Anh nóí, khoá tu học lần này là nhắm vào
hàng Huynh trưởng các cấp, chứ ? hai năm rồi, ḿnh có tu học ǵ đâu. Bộ, làm
Huynh trưởng rồi là không cần tu học nữa hay sao! Ui chao, tôi thấy nổi da
gà và mừng thầm trong ḷng. Ngoài Tâm Giác Tâm, ḿnh c̣n có Tâm Phụng (Nguyễn
Viết L.) nữa đây. Quư Anh là vài người trong số những người thường quan tâm
đến việc tu học đúng mức của người Huynh trưởng. Với niềm tin trên, tôi cảm
thấy như được khích lệ để tiếp tục bày tỏ những suy nghĩ của ḿnh về nhu cầu
tu học của người con Phật trong đó có các huynh trưởng Gia đ́nh Phật tử.
Tu học phải là việc cần thiết trong đời sống tinh thần và tâm linh mỗi
người nhưng, để đạt được hiệu quả, việc ấy cần được thực hiện thường xuyên,
chu đáo. Bởi hoàn cảnh xă hội và môi trường sinh hoạt tác động rơ rệt đến
quan niệm và ư thức cá nhân nên sự tu dưỡng bản thân một cách thường xuyên
chính là phương thức cần thiết và quyết định để con người tu sửa, ǵn giữ,
và duy tŕ những đức tính cần có của người con Phật. Trong nỗ lực tu học,
chúng ta có cơ hội nh́n lại, kiểm điểm chính bản thân, nhờ đó thấy được thói
hư, tật xấu đă vướng phải. Như tật nói dối chẳng hạn. Nếu không tu tập, tật
xấu đó có hoàn cảnh và điều kiện để tiếp tục hoành hành. Chuyện ǵ cũng nói,
và nói một cách vô trách nhiệm. Lắm lúc, đưa tới sự căi vă, tạo nên nghi kỵ,
bất ḥa trong tập thể.
Người có tu tập có thể ngăn chặn thói xấu trên ngay từ trong tâm ư. Điều
luật thứ tư của người Huynh trưởng dạy rằng: Phật tử trong sạch từ thể chất
đến tinh thần, từ lời nói đến việc làm chính là hàm ư rằng sự tu học đ̣i hỏi
một nỗ lực tức thời, thường xuyên và không ngưng nghỉ.
Việc tu tập là nỗ lực tức thời v́, nếu lần lữa chờ hoàn cảnh thuận tiện,
thời gian cho phép mới khởi sự việc tu tập bản thân, th́ nghiệp xấu bấy lâu
sẽ tích luỹ chồng chất. Tỷ như, nếu chờ đến ngày chủ nhật mới ôn lại, mới
bắt đầu thực tập th́ trong suốt sáu ngày vừa qua, từ thứ hai đến thứ bảy, ta
đă tạo ra bao nhiêu là ác nghiệp rồi.
Tu thân, giữ ḿnh chưa đủ, người Huynh trưởng c̣n phải biết nêu gương cho
đoàn sinh nữa. Chỉ nên nói những ǵ cần nói. Chịu trách nhiệm những ǵ đă
nói ra, nhất là những phát biểu trước tập thể, trong buổi họp.
Việc tu tập là nỗ lực thường xuyên nên đ̣i hỏi cá nhân cần thu xếp cho
ḿnh một chương tŕnh nhất định. Theo ư tôi, sự tu tập cần hiện diện trong
nếp sống hằng ngày mỗi người. Nên sắp xếp th́ giờ để đến chùa tu tập đều đặn,
chứ đừng đợi khoá lễ cuối tuần. Đạo Tràng chúng ta có chương tŕnh tụng kinh
một tuần ba lần, vào các ngày chẵn, từ bảy giờ tối, là cơ duyên tốt cho
những ai muốn đến chùa cùng tu tập với đại chúng. Sự thực tập Phật pháp cũng
vậy, đừng chờ đến ngày Lành tháng Tốt mới đi tu viện nghe Sư Ông giảng dạy.
( Lỡ vô thường đến sớm hơn chuyến bay của Sư Ông th́ sao!) mà nên thực hành
trong bất cứ duyên nào t́m được.
Việc tu tập c̣n là một nỗ lực không ngưng nghỉ. Nghĩa là sự tu tập thực hiện
trong mọi hoàn cảnh hay dưới những h́nh thức khác nhau. Tôi cứ nhớ anh Tâm
Phụng có lần phát biểu thẳng thừng: Theo tôi, ngày sinh hoạt cuối tuần cũng
là ngày tu học của tôi. Tôi đến với gia đ́nh Phật tử không phải để dạy ai cả,
mà để tu tập cho bản thân ḿnh. Tôi thường kêu gọi, quư anh chị Huynh trưởng
nên chịu khó thêm chút nữa. Hằng tuần, chịu khó đi chùa tụng kinh, nghe Phật
Pháp thêm một chút nữa.Mùa Vu Lan, nên dành thêm th́ giờ đến chùa nghe kinh
báo hiếu. C̣n như suy nghĩ như anh Tâm Phụng cũng là một h́nh thức tu tập,
một cách ứng hành tu học đáng lưu ư. Nghĩa là, người Huynh trưởng trong công
tác hướng dẫn và điều khiển sinh hoạt đơn vị đồng thời duy tŕ chánh niệm,
nêu cao tinh thần trách nhiệm, luôn tâm niệm và thực thi năm điều luật của
Gia đ́nh Phật tử.
Ư kiến trên c̣n nhắc nhở chúng ta rằng việc tu tập bản thân không chỉ
thực hiện trong chương tŕnh tu học, thực tập dưới mái chùa mà quan trọng
hơn là việc ứng hành tu tập phải được thực hiện ngay trong cuộc sống, mỗi
ngày, mỗi lúc, thể hiện trong mọi hành động và suy nghĩ.
Xin thêm một câu hỏi nữa. Chị đă quy y bao lâu rồi hè? Chị có định thọ
thêm Thập thiện giới hay không? Có dịp tôi sẽ đi sâu vào phần giáo lư. Nay,
tôi chỉ mong Chị dành chút th́ giờ suy nghĩ cho dự tính này. Thọ thêm mười
điều lành nghĩa là ḿnh phát tâm thực tập tu học một cách tích cực hơn. Giáo
Pháp của Phật được thành lập trên nền tảng Nhân Quả. V́ vậy sự tiến bộ bản
thân trong quá tŕnh tu tập c̣n được đánh giá qua các giới pháp ḿnh thọ
nhận và kết quả của việc thực tập. Đáng mừng biết bao, khi người Huynh
trưởng ư thức thêm được nhu cầu này và vững tin vào Chánh pháp qua việc phát
tâm thọ nhận Giới Pháp ngày càng cao hơn trên con đường tu học của ḿnh. Điều khích lệ nữa đến với tôi trong dịp kỷ niệm đầy năm của đơn vị Chánh Ḥa
là những dấu hiệu cho thấy sự phát triển của tổ chức . Số lượng đoàn sinh có
gia tăng mà nội dung sinh hoạt và học tập cũng được cải tiến. Đạt được những
thành tựu kể trên, phải kể đến sự cộng tác chặt chẽ và nhiệt t́nh của Hội
Phụ huynh Đoàn sinh và Ban Huynh trưởng. Những biểu hiện cho thấy các em
biết cư xử lễ phép với người lớn tuổi, với chư vị Tăng Ni; được nhắc nhở
luôn luôn đối đăi nhau trong t́nh thương yêu, hoà thuận khiến bậc phụ huynh
kư thác con em cho Gia đ́nh cảm thấy yên dạ. Riêng Chị, từ một giáo viên Việt ngữ, Chị gia nhập Gia đ́nh Chánh Ḥa. Chị
đă thể hiện đúng mức vai tṛ, trách nhiệm của người Huynh trưởng và hoàn
thành công tác một cách tốt đẹp. Điều này thực sự làm tôi thán phục vô cùng. Cầu Phật gia hộ Chị, và tất cả Huynh trưởng có tấm ḷng như Chị, luôn được
an vui và vững tiến trên đường Đạo.
|