
Thư Mục
h́nh ảnh: Mai, Đồng Nguyệt, bhdmienthienminh.org |
|
Khóa Tu Học Mùa Xuân 2008
Chuyện bên lề của Thị Hưng
Happy belated birthday!
Khóa tu học mùa Xuân năm nay 2008 tại tịnh xá Ngọc Sơn Portland, Oregon
hoàn măn một cách thông suốt như khi nó mới được bắt đầu. Ngoại trừ những
cơn mưa bụi và nhiệt độ có hơi lạnh, không có một trở ngại nào xày ra cho
khóa tu, cho mọi tu sinh, và ngay cả cho chính bản thân tui.
Đầu tiên hết, ngày bắt đầu của khóa tu rất dể nhớ cho cá nhân tui, một
người đảng trí. (đọc đến đây chắc chắn Thượng Tọa Từ Lực sẽ mỉm cười v́
Ngài biết rơ v́ sao.) Đó là ngày sinh nhật của Mai, phu nhân tui! Trong
cái thời 'phú quư sinh lễ ngĩa' này, đến sinh nhật của ḿnh th́ Mai lại
surprise tui đ̣i đi tu học thay v́ tổ chức tiệc tùng, hay ít ra cũng sum
họp với đám con trong một cái dinner nho nhỏ ở một restaurant khiêm nhường
nào đó như chúng tui vẫn thường làm khi giờ giấc hay hoàn cảnh cho phép.
Ăn mừng sinh nhật th́ rất đa dạng và rất tốt kém. Hai vợ chồng người bạn
tui có một giao kèo hể cứ đến ngày sinh nhật của người vợ th́ cả hai sẽ
làm một chuyến du lịch đến một thành phố cách một ngàn dặm xa hơn nơi ḿnh
ở. Một cặp khác th́ 'ảnh sắm cho em một món trang sức có giá trị hơn năm
trăm đồng'...
Mặc dù Mai là người thay tui quán xuyến bao đồng hết những chuyện làm cho
đơn vị từ khi đơn vị ra đời cho đến nay, cô ta chưa bao giờ theo tui đi dự
một ngày tu học nào cả. Đi họp th́ chỉ một lần duy nhất. Ấy vậy mà bây giờ
Mai lại đ̣i đi tu học. Như vậy là quá khỏe cho tui, (không phải v́ đở tốn
kém, không phải cheap đâu nghe) và lại tiện việc cho mọi người. Happy
birthday em!
Trước ngày đi dự khóa tu, th́nh ĺnh anh boss của tui gời một e-mail cho
biết tui nên coi lại số ngày nghỉ của tui trước khi nó bị xóa nếu không
xài đến trước tháng sáu. Thiệt là "phước bất trùng lai, họa vô đơn chí".
Tui tự thưởng cho ḿnh hai ngày nằm nhà, một ngày trước khóa tu để lo sắp
xếp (có nhiều chuyện cho tui sắp xếp lắm thưa quư anh chị. Này nhé tui
phải đổ xăng -rẻ tại Costco, tui phải cắt cỏ -v́ nó đă lên đến đầu gối rồi,
tui phải nhớ mang theo 2 túi ngủ, mang balô đựng đồ thay, cái night guard
cho hàm răng... nhất là tui không thể quên cái mền và chiếc gối ôm cho
Mai. Mọi thứ phải hoàn hảo để bảo đảm cho phu nhân tui có một ấn tượng tốt
về những dịp tu học hay họp hội trong Gia Đinh Phật Tử. Đây là để "bảo
hiểm" cho những lần đi sau này!) và một ngày sau khóa tu để hoàn tất trang
tu học. Perfect!
thứ Bảy, 6:00 sáng . Tui thức giấc vắt cam tươi cho vào chai mang theo - "bảo
hiểm" đầy đủ vitamin để chứng minh đi tu học không tổn hại sức khỏe. Sau
khi mọi thứ vật dụng cho vào cóp xe, chúng tui chờ(?)! Đêm thứ tư, Mai
nhắc tui gọi cho anh Tâm Đẳng trường hợp anh muốn đi với chúng tui và được
anh cho biết Thành sẽ pickup trên đường xuôi Nam. Từ nơi Thành và Tâm ở đi
Portlan th́ phải qua ngang phố tui, tui thầm nghĩ thế nào mấy anh chị này
cũng sẽ hú tui để trên đường đi có bạn cho vui. Tui chờ... và tui chờ.
8:00 giờ. Linh tính báo cho tui biết ḿnh đă bị đồng bọn bỏ rơi, tui allo
Thành th́ nhận ra Tâm.
- "Tâm đó hả, em đến đâu rồi?"
- "Dạ, em đến exit 65 rồi"
Nơi tui là cây số 104, như vậy là họ đă hơn tui cả 30 phút rồi! Hơi buồn
một chút nhưng không sao.
Lúc tui ra đi Olympia nắng ấm, không phải lạnh giá cung đàn như trong bài
hát của ông Đoàn Chuẩn, nên xe êm ru và chạy mau - tui vượt qua một chiếc
Corvetter! - như tuồng để bắt kịp những kẻ vô t́nh. Lần đi này có Mai bên
cạnh, có tiếng hát của Quang Dũng (hắn không có mặt trên xe) từ cái i-pot
nên chỉ thoáng chốc là đă nghe "keep to the right, Exit is in two miles"
thoát ra từ cái GPS. Tiếp theo đó là "destination is on the right, you
have arrived". Không trở ngại, không lạc đường, không mất th́ giờ thăm mấy
cây xăng... Tui cho xe bọc vào phía sau chùa, vừa vô chỗ đậu đă gặp Trúc
Nhă, chị gia trưởng đơn vị Dược Sư; xa xa là xe của Thành và đơn vị Liễu
Quán. Một số em ở tuổi ngành Thiếu đang chào hỏi gặp gỡ. Trên hiên chùa
một số đoàn sinh Dược Sư, Trúc Mai (tóc vàng), Trúc Cúc và bé con... có cả
Liễu Quán B́nh trong đám đông. Tui nhận ra Tâm, Ngân. Tui đưa máy ảnh bấm
vài cái, máy ảnh chớp sáng rồi ngưng, displays "out of batterry". Hơi bực
ḿnh một chút nhưng không giám bộc lộ v́ đây rơ ràng là lỗi của tui. Theo
hông chùa, tui đi xuống, vào trai pḥng. Ở đây tui gặp Đồng Nguyệt đang
oang oang ra lệnh hết người này đến em kia: "giúp giùm chị đi!" "Thịnh,
Thịnh, em giúp chị..." "Ô chào anh chị Hào, nhờ chị thu tiền, à không,
viết giùm ĐN mấy tờ chương tŕnh..." "Ngồi xuống đây đi, anh B́nh, anh Hào
ngồi xuống đây ḿnh cần thông qua chương tŕnh..."
Chúng tui ngồi xuống chiếc bàn dài nơi đó có chị Kha và đứa cháu ngoại, có
cả Tâm. Tui giao $100
- "Đây là tiền đóng của đơn vị, và đây là tiền của hai người"
- "Đơn vị Liên Hoa đi có hai người thôi?"
Có tiếng Lâm vọng đến từ xa:
- "Anh Hào, đơn vị anh đâu phải chỉ có hai người!"
Tui tảng lờ, mong sao Quảng Ngân là Sơn th́ quá tốt. Nghe riết phát chán
và quên mất tự ái "đơn vị". Tui đă nhiều lần bắt buộc, nhắc nhỡ, khuyên
bảo, thậm chí có đôi lúc tui nghĩ mấy anh chị này không tham dự cũng chẳng
sao miễn là đừng coi việc tui làm như đi họp, đi trại, đi tu học... là
những việc vô bổ. Không lôi kéo được mấy anh chị này
cùng đi là một thất bại lớn trong sinh hoạt GĐPT của tui.
Lúc đầu khi đi một ḿnh như thế tui c̣n ngại ngùng nhưng riết rồi tui coi
như việc tham dự những chương tŕnh chung như thế này chỉ là dịp cho cá
nhân tui mà thôi. Nhưng hôm nay không phải chỉ ḿnh tui mà c̣n có phu nhân
tui, hai người là hơn xưa rồi, c̣n đ̣i hỏi ǵ nữa!
Tui đưa máy h́nh lên định bấm vài cái nhưng nhớ lại nó đă hết pin, tui bèn
quay qua chị Đồng Nguyệt, sau khi đă nhờ phu nhân tui đem cái máy h́nh đi
recharge.:
- "Chị ĐồngNguyệt, chị có máy h́nh không, cho mượn"
- "Dạ có" Giao máy h́nh xong chị nói tiếp: "anh giữ giủm Đồng Nguyệt luôn
đi"
- "Đồng ư"
Tui mang máy h́nh ra trườc tiền đường gặp Thành. Thành ch́a cái đồng hồ
cho tui xem giờ, nói:
- "Bây giờ mới 10 giờ rưỡi"
- "Sao nói chương tŕnh bắt đầu 10 giờ?"
- "Dạ không chị Đồng Nguyệt sửa lại 11" Thành rên rên: "hay là ḿnh bắt
đầu tập họp điểm danh chớ không mấy em nó lang thang không tốt, anh há"
- "Đúng"
Thành thổi c̣i "te,, tích tích tích"
Tiếng chân chạy thịch thịch, tiếng nói chuyện, tiếng ồn, tiếng..."Liễu
Quán... Minh Quang... Dược Sư" và sau cùng "Thiện Minh sẵn..."
Từng đoàn lũ lượt kéo nhau vào bên trong chánh điện để làm lễ khai mạc
khóa tu mùa Xuân năm 2008.
11 giờ
Thiện Huấn, Trúc Nhă, Đồng Nguyệt và anh Tâm Đẳng đi tác bạch, cung nghinh chư tôn
quan lâm chứng minh. Tui chen người qua mấy chiếc bàn ghế ngỗn ngang, đưa
máy tay bấm lúc mấy thầy ngồi trên một chiếc bàn tṛn và ba đại diện tu
sinh quỳ mọp tác bạch. Đoàn người đi ṿng ra phía trước, rối tiến vào
chánh điện trong tiếng lâm râm "Nam mô A Di Đà Phật". Mưa bắt đầu bay bay.
Chánh điện tịnh xá Ngọc Sơn thật là hùng vỹ, màu sắc lung linh, mọi thứ
mới mẻ bóng loáng. Trên điện Phật, có hơn 10 vị Ḥa Thượng, Thượng Tọa,
Đại Đức, và Sư Cô trong y vàng rực rỡ làm bầu không khí trong chánh điện
vốn đă trang nghiêm càng tăng phần trang trọng. Sau khi chị Đồng Nguyệt
đại diện Ban Tổ Chức tŕnh diện tu sinh, Ḥa Thượng Thích Minh Thiện nhân
danh viện chủ tịnh xá bày tỏ niềm vui khi thấy các em đến chùa tu tập,
đồng thời Ḥa Thượng cũng nhân dịp này tán thán sự có mặt của Thượng Tọa
Thích Từ Lực người đă không quản ngại đường xa đến để hướng dẫn tu tập cho
các em trong hai ngày. Lễ khai mạc khóa tu năm nay đă diển ra trong bầu
không khí thân t́nh và đạo vị, có những bài thơ đă được đọc, có những
tràng pháo tay và những nụ cười hân hoan của hơn 60 đoàn sinh của bốn đơn
vị trong vùng Tây Bắc.
12 giờ - Cơm Chánh Niệm
Các tu sinh được hướng dẫn ngồi ăn trong im lặng. Trước khi ăn chúng ta
tri ân công khó và lao tác của mọi người đă tạo ra những thức ăn cung cấp
cho chúng ta, và chúng ta nguyện chỉ ăn những thức ăn nuôi dưỡng cơ thể...
sau hai tiếng chuôn dài, tiếng cười nói trở lại theo cái hồn nhiên của lứa
tuổi.
Khóa Giảng của Thầy Từ Lực - Ái Ngữ trong t́nh Lam.
Có thể nói thời khóa này đă mang các tu sinh gần đến với Thầy và mang Thầy
gần đến với các em. Chưa bao giờ tui quan sát một buổi học mà trong đó
nhiều cặp mắt mở to, những gương mặt chăm chú, nhiều tiếng cười và có cả
tiếng thút thít nhè nhẹ như khóa học này. Ái ngữ và sự yêu thương, một đề
tài đă được Thầy personalize, đă riêng tư hóa. Câu chuyện của chính cuộc
đời ḿnh, những vui buồn trong thời bé thơ... chiếc áo lam rách, tâm t́nh
của người chị trưởng ở phương xa... đă làm các em hiểu được thế nào làm
mối t́nh Lam. Đặc biệt, Thầy đă vận dụng ngôn ngữ của các tu sinh:
English, dản dị và thực.
Nhân dịp này tui mới nghe được Thầy hát vọng cổ, mới biết cũng có người
Huế thích căi lương. Tiếng hát của Thầy cũng 'mùi' hương vị Nam Bộ.
5 giờ chiều - giờ Ngồi Thiền
Đối với một số tu sinh, đây là lần đầu tiên được hướng dẫn ngồi thiền. Bắt
đầu ba phút và sau đó năm phút. Tất cả im lặng. Trong cái lặng im của tĩnh
mịch bao trùm chánh điện, tui cung thả hồn theo hơi thở. "Thở vào tâm tĩnh
lặng, thở ra miệng mỉm cười". Có một ư nghĩ đă len vào trong đầu tui: "không
biết phu nhân tui ngồi được bao lâu đây?". Không lâu, chỉ một thoáng, một
thoáng rồi thôi, cái ư nghĩ dư thừa ấy ra đi theo hơi thở ra vào của tui.
H́nh như tui nghe được tiếng mưa rơi bên ngoài.
8 giờ - Trà Đàm
"Đây là trà đàm chớ không phải thiền trà". Đồng Nguyệt xác định với tui
như vậy mặc dầu tui không phân biệt thế nào là thiền trà và thế nào là trà
đàm, tui đoán có lẽ chơ khảc biệt là ở mức độ lặng im bởi v́ số bánh ngọt
và trà nước th́ cả hai cũng chẳng có giới hạn. Nhưng phải nói là tui thích
kiểu trà đàm này v́ tui thật sự enjoy cái thời khóa này quá. Tui nghe được
một lần nữa tiếng vọng cổ của Thầy Từ Lực, lần này dài hơn, "điệu bộ" hơn...
Tiếng vọng cổ của Thầy Từ Lực rất đặc biệt v́ trong đó có một chút Huế.
Một tràng pháo tay nồng nhiệt tặng Thầy. Mọi người cười thoải mái, nhưng
rồi tiếng cười không chỉ ngừng ở đó v́ tiếp theo đă có Ḥa Thượng Minh
Thiện. Không hiểu v́ đâu mà cả hai vị này đều có máu văn nghệ đầy ḿnh, kẻ
ngâm thơ người vọng cổ. Bây giờ ngồi nghĩ lại mới sực nhớ té ra chị Đồng
Nguyệt chẳng làm ǵ cả, hết giới thiệu Thầy, đến Tịnh Thư, xong đến Thành,
anh B́nh và tui, rồi một đoàn sinh của đơn vị Minh Quang. Tôi nghiệp chị
bắt cậu này hát đến hai, ba lần trong lúc chi trưởng chỉ loay hoay với cái
micro.
"Ngủ ở đâu?"
Anh Tâm Đẳng nóng năy:
- "Thầy khóa cửa rồi làm sao bây giờ?"
- "Tối nay anh ngủ ở đâu?"
- "Đâu cũng được nhưng bây giờ Thầy khóa cửa rồi. Túi ngủ anh trong đó"
Tui lắc đầu hết ư kiến:
- "Chịu!"
Rồi hối hả nói với Mai "Em, ch́a khóa! Anh lấy túi ngủ. Em ngủ ở đâu?"
- "Với chị Đồng Nguyệt bên nhà kia"
- "Anh giúp mang đồ cho em"
Khi trở lại chánh điện cũ, nơi tui sẽ đánh một giấc đả nư như đă được phân
chia, tui nh́n thấy cửa tăng pḥng hé mở anh Tâm Đẳng mời:
- "Vô đây"
- "Sao nói Thầy không cho"
- "Vậy tối nay Hào ngủ đâu?"
- "Bên kia!"
- "Nguyên Trí ngủ đâu?"
- "Đây"
- "Vây em ngủ ở đây hả?"
- "Dâỹ chớ sao!"
Tui khép cánh cửa, mang túi ngủ và đồ đạc lỉnh kỉnh lên cầu thang tăng
pḥng. Tất cả cửa pḥng đều bị khóa chặc chỉ duy nhất một pḥng mà bên
trong vừa đủ chỗ cho một người nằm. Nguyên Trí trẻ nhất nhưng lanh chân
nhất chiếm ngự chiếc giường single đang thay đồ, tui và anh Tâm Đẳng đành
đoạn nằm ngay lối đi. Vừa thay được chiếc áo đă nghe tiếng đập cửa. Tui
xuống cầu thang mở cửa. Theo cánh cửa tung ra, Đồng Nguyệt và Mai h́nh như
c̣n có ai nữa phía sau, tay này gối ôm tay kia gối ngủ, túi ngủ bước vào.
Đồng Nguyệt hỏi:
- "Mấy anh ngủ đâu?"
tui chỉ lên lầu, giài thích:
- "tất cả pḥng đă khóa chặc, tui và anh B́nh nằm trên lối đi. Sao nói Chị
và phu nhân tui ngủ bên nhà?" Đồng Nguyệt có vẽ thất vọng.
- "trai pḥng có vấn đề nên tất cả kéo qua nhà, không c̣n chỗ. Ḿnh phải
nhường cho mấy em"
- "Chị qua đây làm ǵ?"
- "Tưởng ở đây có chỗ"
Nói xong chị quay qua Mai "thôi ḿnh đi chỗ khác!"
Tui nh́n cellphone: bây giờ là 1 giờ sáng. Mưa rơi nặng hạt. Tui nh́n Mai
nói thầm "coi như một kỹ niệm khó quên trong ngày sinh nhật".
Chủ nhật, 3 giờ sáng
- "anh B́nh, giờ này mấy giờ mà anh thức sớm vậy?"
- "mới có 3 giờ sáng"
- "ái da, ngủ lại đi!" Tui càu nhàu "anh làm ǵ mà thức dậy sớm vậy?"
Không có tiếng trả lời. Chừng chập sau tui nghe có tiếng ngáy nhè nhẹ về
hướng anh B́nh nằm. Tui nghiêng người chợp mắt.
6 giờ sáng
Tui và anh B́nh lúi cúi thu xếp chiến trường xong kéo nhau xuống nhà bếp
tăng pḥng. Trời đang mưa. Sân chùa vắng hoe, không một bóng người. Từ căn
bếp trước chùa, ánh sáng một ngọn đèn vàng hắt ra lối đi ủng nước. Tôi
băng qua sân hướng về baĩ đậu xe, vai mang back pack tay c̣ng kềnh chiếc
túi ngủ và cái máy chụp h́nh. Xa xa, mấy bức tượng bằng thạch cao đứng yên
trên sân cỏ ướt, lạnh lẽo. Khi đến gần trai pḥng tui lờ mờ thấy bóng Ḥa
Thượng Minh Thiện từ xa. Ngài đă thức giấc từ bao giờ, chắc đă xong công
phu sáng.
Thu xếp mọi vật dụng vào cóp xe xong tui vào chánh điện tham dự lễ Phật và
khóa tụng giới. Vào đến nơi đă thấy Thượng Tọa Từ Lực sẵn sàng khóa lễ.
Ngày trước, khi đi các trại huấn luyện hay đại hội, tui ghét nhất là bị
đánh thức sớm. Bây giờ th́ khác, khác hẵn. Lễ Phật sáng sớm trở thành my
favorite, nó làm tâm hồn tui dịu hơn và những lúc đang trầm tư lắng ḷng
trong chánh điện, nh́n ngọc đèn lung linh, nghe những câu kinh quen thuộc
tui nhớ đến Má tui những ngày cùng bà đây đó tại các chùa lâm râm tiếng kệ.
Tui nhắm nghiền hai mắt để ḷng lâng lâng theo tiếng tụng kinh êm nhẹ ḥa
lẫn tiếng mơ đều đặn.
Sau khóa giảng của Thượng Tọa Thích Đồng Trung, viện chủ chùa Dược Sư
Seattle, khóa tu coi như bế mạc v́ đơn vị Dược Sư phải ra về sớm. Tui nhận
được công tác: đưa Thầy Từ Lực đến tu viện Bửu Hưng. Tui vui vẽ nhận lời.
Chùa Bửu Hưng không lạ, lại thuận đường và cái GPS làm cho tui nhiều tự
tin hơn. Mưa lớn. Có lẽ tui phải cám ơn chị Đồng Nguyệt đă cho tui cơ hội
đưa Thầy đi Bửu Hưng v́ nếu không tui sẽ không được dịp nghe những chuyện
rất là riêng tư của Thầy. Suốt chặn đường, tui chăm chú lái xe nhưng tai
luôn luôn theo dơi câu chuyện trao dổi giữa Mai và Thậy. Thiệt là
interesting nghe. Có ai biết Thầy Từ Lực ngày xưa đi lính chưa? Không phải
chỉ đi lính mà thôi mà là lính thứ thiệt nữa: Biệt Động Quân!
- "Dạ, thiệt ra con và anh Hào cùng quận, chúng con ở Ninh Ḥa"
- "Ơ, tui có thời gian đi huấn luyện ở Dục Mỹ nên biết Ninh Ḥa"
- "Ủa Thầy đi huấn luyện quân sự?"
- "Ờ, tui đi Biệt Động Quân"
- "Woa!" Mai sửng sốt "Biệt Động Quân?"
Rồi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi câu chuyện chuyển qua Tết
Mậu Thân.
- "Thầy có nghe nói đến ông Mậu Tư...?"
- "Ông Tư là thầy dạy tui Anh văn đó"
- "Vậy sao? Ổng là vai bác của con"
Câu chuyện cứ thế kéo dài theo con đường đi đến chùa. Tui vừa lái xe vừa
lắng nghe quên mất ḿnh đă đến nơi.
Cám ơn chị Đồng Nguyệt đă v́ anh em làm
tất cả và nhất là tạo cơ hội cho cá nhân tui. Cám ơn Thầy về món quà đặc biệt
trong ngày sinh nhật. Chúng con đă như lời dặn đặt dưới tượng Bổn Sư trên
bàn thờ. Lúc viết những gịng này, con đang nh́n nó nhớ lại kỹ niệm ngày
đi tu viện Bửu Hưng với Thầy. Và sau hết những câu chuyện lư thú của tuổi nhỏ Thầy
kể sẽ măi măi in sâu trong trí nhớ. Và cuối cùng: Happy belated birthday!
|
|




















 |